Blog dành cho mọi người, những bạn đang quan tâm đến việc chăm sóc sức khỏe Thân Tâm Trí

Mẹ & Bé

5 điều cần dạy cho trẻ để phòng chống bắt cóc

PNO – Các nhà giáo dục, gia đình và cộng đồng cần nghiêm túc và nỗ lực tuyên truyền, rèn luyện các kỹ năng bảo vệ bản thân cho trẻ và cả người lớn nhằm tăng khả năng phòng vệ trước nạn bắt cóc.

Đối với trẻ:

Cần được gia đình, nhà trường trang bị kiến thức và luyện tập các kỹ năng phòng chống bắt cóc, xâm hại, thoát hiểm trong trường hợp khẩn cấp:

1. Kêu cứu đúng địa chỉ: Trẻ phải nhờ trợ giúp từ người lớn ở gần mình nhất, biết gọi đúng tên, màu áo, kiểu tóc nhận diện; nhớ số điện thoại/lưu lại số điện thoại trong sổ tay và gọi điện đúng người cần giúp (ba, mẹ, thầy cô, công an…).

2. Bỏ chạy đến nơi an toàn (nơi đông người, trường học, nhà ở, nhà dân, siêu thị, quán ăn…) để ẩn náu hoặc kêu cứu.

3. Khi rơi vào tình huống cấp bách, bị kẻ xấu khống chế hoặc tấn công, biết phản ứng/phòng vệ và tấn công ngược lại vào các điểm yếu của đối tượng để dành được thế chủ động và thoát thân càng nhanh, càng tốt.

4. Không ra ngoài một mình và không tin/nghe lời người lạ hay những người mà trẻ cảm thấy nghi ngờ, thiếu an toàn, tin tưởng. Không nhận quà bánh khi không có sự đồng ý của người lớn, không giữ “bí mật về kẻ xấu” với thầy cô, gia đình…

5. Kể lại những gì khiến con lo lắng, sợ hãi, khó chịu về lời nói, hành động của ai đó. Phải nói với ba mẹ khi bị tấn công, dụ dỗ hoặc hăm dọa…

Đối với nhà trường:

Ngoài các tiết học chính khóa, giáo dục kỹ năng sống, nhà trường cần đẩy mạnh công tác tư vấn/hỗ trợ tâm lý học đường nhằm kịp thời hỗ trợ giáo viên, phụ huynh và học sinh các phương pháp phòng chống bắt cóc.

Không dừng ở việc triển khai lý thuyết. Các tình huống giả định sẽ giúp trẻ làm quen và vận dụng kiến thức được học từng bước một, giúp trẻ ngày càng phản xạ nhanh hơn, hiệu quả hơn trước các tình huống nguy cơ.

Lực lượng hỗ trợ trẻ học tập “kỹ năng phòng vệ/phòng chống bắt cóc” là toàn thể đội ngũ nhà trường; tuy nhiên, trọng tâm phải là các giáo viên/chuyên viên có chuyên môn sư phạm, tâm lý, giáo dục…

Thành lập tổ/phòng tư vấn học đường. Các chuyên viên tâm lý/giáo viên hỗ trợ tâm lý học đường sẽ đảm nhiệm tốt nhất vai trò này. Các công việc bao gồm: tư vấn tâm lý khi trẻ cần, báo cáo chuyên đề kỹ năng, giảng dạy hoặc tập huấn kiến thức chuyên môn cần thiết trong lĩnh vực tâm lý học, giáo dục học và chăm sóc sức khỏe tinh thần cho toàn thể nhà trường, lẫn phụ huynh

Đối với cộng đồng/tổ chức xã hội:

Cơ quan chức năng, truyền thông – báo chí cần tích cực hỗ trợ thông tin chính xác, kịp thời về các thống kê, số liệu và trường hợp cụ thể trẻ bị bắt cóc, tấn công; cũng như đưa ra các khuyến cáo cần thiết từ nhà chuyên môn để người dân cảnh giác.

Các tổ chức phụ nữ, trẻ em, các chuyên gia tâm lý, giáo dục… hỗ trợ phương pháp giúp phụ huynh ứng phó với nạn bắt cóc, giúp kết nối hoặc xử lý vấn đề trước, trong và sau vụ bắt cóc nhằm giảm thiểu mất mát/tổn thương tâm lý cho các gia đình nạn nhân.

Thạc sĩ tâm lý Lê Minh Huân

https://www.phunuonline.com.vn/5-dieu-can-day-cho-tre-de-phong-chong-bat-coc-a1502395.html

Tin liên quan

Table of Contents

PNO – Các nhà giáo dục, gia đình và cộng đồng cần nghiêm túc và nỗ lực tuyên truyền, rèn luyện các kỹ năng bảo vệ bản thân cho trẻ và cả người lớn nhằm tăng khả năng phòng vệ trước nạn bắt cóc.

Đối với trẻ:

Cần được gia đình, nhà trường trang bị kiến thức và luyện tập các kỹ năng phòng chống bắt cóc, xâm hại, thoát hiểm trong trường hợp khẩn cấp:

1. Kêu cứu đúng địa chỉ: Trẻ phải nhờ trợ giúp từ người lớn ở gần mình nhất, biết gọi đúng tên, màu áo, kiểu tóc nhận diện; nhớ số điện thoại/lưu lại số điện thoại trong sổ tay và gọi điện đúng người cần giúp (ba, mẹ, thầy cô, công an…).

2. Bỏ chạy đến nơi an toàn (nơi đông người, trường học, nhà ở, nhà dân, siêu thị, quán ăn…) để ẩn náu hoặc kêu cứu.

3. Khi rơi vào tình huống cấp bách, bị kẻ xấu khống chế hoặc tấn công, biết phản ứng/phòng vệ và tấn công ngược lại vào các điểm yếu của đối tượng để dành được thế chủ động và thoát thân càng nhanh, càng tốt.

4. Không ra ngoài một mình và không tin/nghe lời người lạ hay những người mà trẻ cảm thấy nghi ngờ, thiếu an toàn, tin tưởng. Không nhận quà bánh khi không có sự đồng ý của người lớn, không giữ “bí mật về kẻ xấu” với thầy cô, gia đình…

5. Kể lại những gì khiến con lo lắng, sợ hãi, khó chịu về lời nói, hành động của ai đó. Phải nói với ba mẹ khi bị tấn công, dụ dỗ hoặc hăm dọa…

Đối với nhà trường:

Ngoài các tiết học chính khóa, giáo dục kỹ năng sống, nhà trường cần đẩy mạnh công tác tư vấn/hỗ trợ tâm lý học đường nhằm kịp thời hỗ trợ giáo viên, phụ huynh và học sinh các phương pháp phòng chống bắt cóc.

Không dừng ở việc triển khai lý thuyết. Các tình huống giả định sẽ giúp trẻ làm quen và vận dụng kiến thức được học từng bước một, giúp trẻ ngày càng phản xạ nhanh hơn, hiệu quả hơn trước các tình huống nguy cơ.

Lực lượng hỗ trợ trẻ học tập “kỹ năng phòng vệ/phòng chống bắt cóc” là toàn thể đội ngũ nhà trường; tuy nhiên, trọng tâm phải là các giáo viên/chuyên viên có chuyên môn sư phạm, tâm lý, giáo dục…

Thành lập tổ/phòng tư vấn học đường. Các chuyên viên tâm lý/giáo viên hỗ trợ tâm lý học đường sẽ đảm nhiệm tốt nhất vai trò này. Các công việc bao gồm: tư vấn tâm lý khi trẻ cần, báo cáo chuyên đề kỹ năng, giảng dạy hoặc tập huấn kiến thức chuyên môn cần thiết trong lĩnh vực tâm lý học, giáo dục học và chăm sóc sức khỏe tinh thần cho toàn thể nhà trường, lẫn phụ huynh

Đối với cộng đồng/tổ chức xã hội:

Cơ quan chức năng, truyền thông – báo chí cần tích cực hỗ trợ thông tin chính xác, kịp thời về các thống kê, số liệu và trường hợp cụ thể trẻ bị bắt cóc, tấn công; cũng như đưa ra các khuyến cáo cần thiết từ nhà chuyên môn để người dân cảnh giác.

Các tổ chức phụ nữ, trẻ em, các chuyên gia tâm lý, giáo dục… hỗ trợ phương pháp giúp phụ huynh ứng phó với nạn bắt cóc, giúp kết nối hoặc xử lý vấn đề trước, trong và sau vụ bắt cóc nhằm giảm thiểu mất mát/tổn thương tâm lý cho các gia đình nạn nhân.

Thạc sĩ tâm lý Lê Minh Huân

https://www.phunuonline.com.vn/5-dieu-can-day-cho-tre-de-phong-chong-bat-coc-a1502395.html